Hiển thị các bài đăng có nhãn tam-nhin. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tam-nhin. Hiển thị tất cả bài đăng

CÂU CHUYỆN KHỞI NGHIỆP CỦA ÔNG CHỦ CAFE TRUNG NGUYÊN

Câu chuyện về ông chủ cafe Trung Nguyên có nhiều dị bản, có nhiều người kể với sắc thái khác nhau nhưng có một điểm chung dễ nhận thấy. Đó là sự kiên trì và khát vọng làm giàu chính đáng không thiếu của những người trong cuộc đã tạo nên thương hiệu thành công thực sự của người Việt.





Giấc mơ từ làng quê nghèo

Bạn chắc đã từng nghe đến thương hiệu cafe Trung Nguyên? Vì dù có từng thưởng thức hay không nhưng cái thương hiệu ấy đã vang xa khỏi biên giới nước việt rồi. Nhưng không phải ai cũng biết để có được vị trí trên thị trường như ngày hôm nay, những người sáng lập ra thương hiệu này đã từng trải qua những tháng ngày thật khó khăn. Thất bại trên thị trường cũng nhiều. Với niềm đam mê, quyết tâm làm giàu cùng với chiến lược đúng đắn trong kinh doanh mà những chàng trai ngày xưa đã tạo nên một niềm kiêu hãnh cho cafe Việt trên thị trường quốc tế. Trong nhiều hương vị cafe thì hương vị của cafe Trung Nguyên không thể lẫn với bất cứ một hương vị cafe nào khác. Và câu chuyện làm giàu của chàng trai Tây Nguyên cũng mang một hương vị rất riêng như thế.

Hồi ức về những ngày tháng khởi nghiệp đầy lận đận và gian khó của ông Đặng Lê Nguyên Vũ, Giám đốc Công ty Cà phê Trung Nguyên. “Tôi có thể nói không sợ quá lời rằng sự xuất hiện của Trung Nguyên đã mang lại một không khí thưởng thức cà phê mới tại Việt Nam, và ở nhiều nơi trên thế giới giờ đây nói đến cà phê Việt Nam là người ta đều biết tới thương hiệu Trung Nguyên.

Tuổi thơ thời đi học của tôi là cảnh lội bộ trên con đường đất đỏ dài 15km trong suốt chín năm, ngày nắng cũng như mưa. Niềm vui trên con đường dài đến trường và về nhà là khi đi ngang qua trạm thuế vụ, thỉnh thoảng có được quả chuối chín hoặc vài củ khoai lang ăn sống của những người buôn bán tốt bụng cho. Vui nhất là khi có thể quá giang phía sau chiếc xe chở gạch về nhà khi đôi chân đã muốn quị vì lội bộ. Năm tôi vào lớp 10, gia đình mua cho chiếc xe đạp cũ để lên Buôn Ma Thuột đi học.

Năm 1990, tôi thi đậu Đại học Y khoa Tây nguyên; từ xã Madrăk hẻo lánh, mẹ tôi phải bán đi nhiều tạ lúa và nhiều thứ khác trong nhà để tôi lên Buôn Ma Thuột nhập học. Những ngày học ở trường y, lúc nào tôi cũng trăn trở về công việc và cuộc sống của người thầy thuốc. Càng học lên, điều đó càng bứt rứt trong lòng tôi. Muốn có cuộc sống khấm khá hơn, phần nhiều những người học y chúng tôi đã quên lời thề Hippocrate. Xót xa quá! Và với tôi, cách tốt nhất không vi phạm lời thề là… bỏ nó luôn, làm việc khác. Nhưng làm gì đây?

Làm gì ở tuổi 22 tôi chưa biết được. Nhưng luôn thiêu đốt tôi là phải làm được điều gì đó để đổi đời, không thể nghèo mãi được. Mẹ tôi lam lũ quanh năm đầu tắt mặt tối, suốt ngày mặt người lẫn trong ruộng rau lang, chiếc nón cũ hiếm khi rời khỏi đầu. Tôi luôn hình dung lại được cảnh mẹ tôi nặng nhọc bưng từng chồng gạch, hay tất tả chạy ra ruộng rau lang hái đọt non đem bán kiếm miếng ăn cho cả nhà.

Mẹ tôi nghĩ cuộc sống nghèo khổ của gia đình chúng tôi là số mệnh ở trời. Mỗi lần tôi về thăm nhà thì mẹ tôi vừa vui vừa lo. Vui vì có con trai về thăm nhà và lo vì khi tôi rời nhà, bà cụ phải chạy vạy một hai trăm ngàn cho tôi làm lộ phí đến trường. Tôi không bao giờ quên được cái ngày tăm tối đó, khi bố tôi đổ bệnh nặng mà chạy vạy khắp trong dòng tộc không làm sao kiếm đủ 2 triệu đồng cho ông chữa bệnh!

Tôi ở trọ tại Buôn Ma Thuột và làm công luôn cho nhà trọ này: làm cỏ, hái cà phê, đem cơm nước cho nhân công ở rẫy… Ngày còn bé ở làng, tôi đã thạo hết những việc này.

“Đạp tung giường chiếu hẹp”

Tôi luôn nghĩ về những người trồng cà phê, làm vườn lam lũ như bố mẹ tôi. Tôi biết cà phê rất có giá nhưng không biết vì sao người trồng cà phê lại rất nghèo. Nhưng người trồng cà phê vẫn nhẫn nại mỗi ngày cháy da trên nương rẫy, như mẹ tôi, không lời thở than. Tôi không chịu được vậy. Nghĩ tới sự cam chịu là huyết quản tôi sôi sùng sục. Miếng ăn lúc đó đối với tôi không quan trọng bằng suy nghĩ phải sống như thế nào.

Mẹ tôi đã khóc gần như hết nước mắt khi tôi quyết định dứt áo ra đi. Nhiều bạn trong lớp bảo tôi… không bình thường, chỉ có ba người bạn có thể hiểu và chia sẻ được những điều tôi nghĩ – đó là không chấp nhận “ngủ trong giường chiếu hẹp, mơ những giấc mơ con”. Đám bạn vét hết tiền trong túi nhét cho tôi được gần 100.000 đồng.

Tôi ra bến xe đi vào Sài Gòn với một mảnh giấy nhỏ ba tôi ghi tên người chú và địa chỉ nhà ở khu vực Tạ Thu Thâu. 6 giờ sáng, đến bến xe miền Đông, trong túi tôi còn đúng 20.000 đồng. Gọi một ly cà phê vỉa hè 2.000 đồng, tôi ngồi nhâm nhi và mở to mắt nhìn Sài Gòn cho biết.

Quay lại giảng đường Đại học!

Chú tôi người Đà Nẵng, vào sống ở Sài Gòn đã lâu. Tôi chưa từng gặp mặt ông và dĩ nhiên ông cũng không thể biết có một đứa cháu là tôi. Mãi đến trưa chú tôi vẫn chưa về. Mệt, đói và buồn ngủ khủng khiếp. Tôi chỉ còn hơn 10.000 đồng, không thể phung phí được. Sau này, thỉnh thoảng tôi vẫn tìm lại cái góc nhà nơi mình đã ngồi lần đầu tiên khi đặt chân đến Sài Gòn.

May sao quá trưa thì có người bà con từ Đà Nẵng vào. Thím tôi báo vụ việc với người bà con và tôi được gọi vào nhà. Việc đầu tiên là đánh một giấc tới xế chiều. Mở mắt ra đã thấy chú tôi đợi sẵn. Hai chú cháu hàn huyên tâm sự. Tôi bày tỏ nỗi lòng của mình: một, quyết đi không trở lại; hai, việc gì cũng làm; ba, phải đổi đời. Tôi kể với chú những điều tôi nung nấu. Về chuyện nghèo là nhục. Về chuyện ba tôi bệnh mà cả dòng tộc không thể đào đâu ra đủ 2 triệu đồng 
Lận đận trong khởi nghiệp 
Tôi có ba đứa bạn rất thân cùng phòng trọ. Có lẽ là đứa nghèo nhất trong đám nên tôi cũng là người sùng sục trước nhất về chuyện phải làm ra tiền, phải làm giàu. Tôi nghĩ: Tại sao nông dân trồng cà phê vẫn nghèo trong khi trên thế giới có quốc gia không trồng được cây cà phê nào vẫn giàu vì cà phê? Tại sao cà phê mình chỉ để xuất hạt thô mà không chế biến để xuất khẩu? Bốn thằng chúng tôi cùng chia sẻ suy nghĩ này và hùn tiền lại mua một lò rang cà phê.
Thuận lợi của chúng tôi lúc đó là trong trường có đông sinh viên tứ xứ nên qua họ chúng tôi biết được nơi nào có cà phê ngon. Ở Tuy Hòa có một quán cà phê rất ngon nên ngày nghỉ chúng tôi đi xe đến để hỏi dò bí quyết nơi bà chủ quán. Khi chúng tôi trình bày lý do và nguyện vọng của mình, bà chủ quán thật sự cảm thông với mấy thằng sinh viên khố rách áo ôm. Đêm đến, trở về Buôn Ma Thuột trong chuyến xe khuya, chúng tôi có trong tay bí quyết rang xay cà phê ngon của bà chủ quán tốt bụng.
Ngày khai trương lò rang cà phê, chúng tôi cũng tổ chức cúng để lấy hên, nhưng khi vừa cúng xong thì người bà con của ông chủ nhà về đã hất đổ mọi thứ, cắt bỏ hết dây điện. Chúng tôi đành phải chuyển lò rang đi nơi khác. Lò quay bằng tay, đốt bằng củi, hôm nào rang cà phê, bên dưới là mấy thằng ngồi học bài trên cái gác gỗ như bị nướng trong lò bát quái. Có vài vị hàng xóm sợ có ngày chúng tôi sẽ thiêu rụi nhà họ nên đi báo công an. Thế là một lần nữa lò rang của chúng tôi đành phải dẹp.
Nhưng cũng có người giang tay với chúng tôi. Chúng tôi nhận về mỗi lần vài ba ký, rang, xay, đóng gói và chia nhau đi bỏ mối ở các quán. Sau đó thu tiền lại, trả và mượn tiếp vài ký khác. Logo của những bịch cà phê Trung Nguyên lúc đó là một mũi tên chĩa thẳng lên trời. Hình ảnh đơn giản ấy đã chứa trong đó biết bao khát vọng của tôi.
Thế rồi thương hiệu cà phê Trung Nguyên của nhóm “mấy thằng sinh viên khùng khùng” chúng tôi bắt đầu được chú ý và đã có khách uống cà phê ưa chuộng. Chúng tôi biết tuyển những hạt ngon để làm ra những phin cà phê đậm đà, thơm lừng. Năm 1996, chúng tôi quyết định “bung ra”. Khi “hãng” cà phê Trung Nguyên khai trương bảng hiệu ở cây số 3 (thành phố Buôn Ma Thuột) thì dân cư ở đây ai cũng phì cười trước cái “tổng hành dinh” ọp ẹp phát khiếp ấy! Toàn bộ bảng hiệu của “hãng” đều do chúng tôi bò ra tự vẽ, tự sơn phết cả đêm để kịp sáng mai khai trương. Mà khách hàng ngày khai trương không ai khác chính là những người bạn sinh viên học cùng trường, cùng lớp đến uống chung vui với chúng tôi.
Đó là một sự kiện trọng đại trong đời tôi và lịch sử phát triển của thương hiệu cà phê Trung Nguyên. Ngồi trong cái hãng nhỏ bé đáng tự hào của mình ở phố núi, tôi căng mắt nhìn về hướng Sài Gòn.
Trận đầu trong chuyến “viễn chinh” của chúng tôi đến Tp.HCM thảm bại hoàn toàn. Ngồi trên đống đổ nát mà mình dày công gầy dựng và qua đêm ở công viên với những người bạn, tôi cố gắng để không bị sụp đổ lòng tin và vẫn mãnh liệt nghĩ về ngày mai. 
Chúng tôi biết Sài Gòn là mảnh đất đầy tiềm năng để kinh doanh cà phê nhưng hiểu rằng mình chưa đủ sức. Kế hoạch mới của chúng tôi là sẽ mở các điểm kinh doanh ở miền Tây, lấy vùng nông thôn rộng lớn này làm hậu thuẫn cho việc kinh doanh của mình để từ đó làm “bàn đạp bao vây” tiến về Sài Gòn.
Tôi còn nhớ sau khi dọn hết đồ đạc ở Long Xuyên về Sài Gòn, một người bạn chạy chiếc Honda Dame già cỗi đến đón tôi. Chạy đến công viên Bách Tùng Diệp (ngã ba Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Lý Tự Trọng, Q.1) thì chiếc xe già gãy làm đôi! Tôi không bao giờ quên hình ảnh chúng tôi qua đêm ở công viên. Mỗi lần đi ngang nơi này, tôi vẫn nhớ như in những cảm xúc của sự thất bại ở Long Xuyên và tình bạn ấm áp dưới gốc đa của buổi tối ngày nào.
Từ một quán cà phê miễn phí
Tại thời điểm chúng tôi bắt đầu thăm dò thị trường Sài Gòn, mỗi hãng cà phê đều tài trợ cho một quán kha khá khoảng 5 triệu đồng/tháng – quá hợp đối với tài sản chúng tôi đang có chỉ là chiếc xe máy. Chúng tôi đi tìm những điểm bán cà phê nổi tiếng để học hỏi, tìm hiểu bí quyết chế biến rang xay cà phê ngon và được họ “trải lòng” rất đơn giản – bí quyết chỉ có mấy chữ: 10 triệu đồng
Tặng cà phê cho Thủ tướng!
Khi còn đi vay cà phê để rang, chúng tôi đã dám bỏ tiền ra đăng ký tham gia một hội chợ ở Nha Trang. Bao nhiêu tiền lời chúng tôi làm ăn được đều dồn hết cho cú tiếp thị đầu đời này. Hễ có cơ hội là chúng tôi tìm cách giới thiệu cà phê của mình. Năm 1995, nghe tin Thủ tướng Võ Văn Kiệt về thăm và làm việc với tỉnh Đắc Lắc, tôi nghĩ ngay: phải giới thiệu cho được cà phê Trung Nguyên của mình với Thủ tướng.
Nhưng tiếp cận thủ tướng để tặng một bịch cà phê là điều không tưởng. Lần nào mon men tiếp cận cũng bị bật ra. Không bỏ cuộc, tôi chuyển sang… tặng những gói cà phê này cho các anh cảnh vệ, với lời nhắn là “quà của nhóm sinh viên Đại học Tây Nguyên kính tặng Thủ tướng”. Sau này có dịp ngồi tiếp chuyện bác Sáu Dân (nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt), tôi nhắc lại kỷ niệm đó và hỏi là bác có nhận được quà không, ông chỉ cười…
Trung Nguyên còn có thể mở rộng diện ra hơn nữa nhưng lúc này chúng tôi sẽ tập trung vào việc kiểm soát và nâng cao chất lượng sản phẩm. Mặc dù nhượng quyền nhưng mục tiêu của Trung Nguyên vẫn là khẳng định tính đồng nhất: mỗi ly cà phê Trung Nguyên dù bạn thưởng thức tại Thành phố Hồ Chí Minh hay ở thị trấn sông nước Năm Căn hoặc trên phố núi Sa Pa đều có chất lượng, hương vị như nhau…”

Theo VnEconomy.com


 


           
   

Nguyễn Cảnh Bình: Không chỉ đơn giản là doanh nhân làm sách

Không chịu an phận với việc điều hành Alpha Books suốt hơn 8 năm qua, anh Nguyễn Cảnh Bình nỗ lực khám phá và không ngừng vươn lên.

Nồng nhiệt, mạnh mẽ, luôn rực lửa sáng tạo và khát vọng tiến lên phía trước, anh Nguyễn Cảnh Bình như không bao giờ chịu ngơi nghỉ và hài lòng với hiện thực.

Ngay từ khi còn đi học, Nguyễn Cảnh Bình đã có tư duy “thực tế” hơn rất nhiều so với bạn bè cùng trang lứa. Với anh, kiếm tiền và làm việc hiệu quả mới thực sự là mối quan tâm hàng đầu. Lối tư duy này từng bị coi là “khác người” thời đó.

Sau khi làm việc tại cơ quan nhà nước được 8 năm, anh đã mạnh dạn nảy ra ý tưởng tự thành lập doanh nghiệp, tìm kiếm hướng đi riêng cho mình. Vốn xuất thân từ một dịch giả, lại yêu thích viết sách và đọc sách, nên anh tìm được nhiều bạn đồng hành chung chí hướng, và Alpha Books đã ra đời vào đầu năm 2005 với dòng sản phẩm chính là mảng sách quản trị kinh doanh và giáo dục, tư duy.

MẠNH DẠN tìm lối đi

Với anh, lập doanh nghiệp là cách làm tốt nhất để sống và làm được điều mình thích. Tuy nhiên, bên cạnh một số điều kiện thuận lợi, việc sáng lập và điều hành Alpha Books cũng từng gặp vô số khó khăn. Nguyễn Cảnh Bình cho biết: “Thuận lợi nhất là mọi điều còn quá mới mẻ. Việt Nam chỉ mới có lịch sử ngành xuất bản không lâu, chưa định hình các tên tuổi, các nhà xuất bản lớn, chưa hình thành thế hệ và cộng đồng các tác gia tên tuổi, vì thế còn quá nhiều việc, một mảnh đất mênh mông cho chúng tôi khai phá... Nhưng đó cũng là khó khăn nhất với chúng tôi. Bởi một thị trường xuất bản nhỏ bé, một nền dân trí thấp, trong đó đa số theo đuổi bằng cấp hơn thực học, rồi một cộng đồng học giả, trí thức manh mún, yếu kém, lạc hậu, cộng với môi trường kinh doanh, trình độ nhân sự, gồm cả nhân viên và lãnh đạo ít được đào tạo, kỹ năng yếu, tư duy nhỏ hẹp, ngắn ngủi… là khó khăn không nhỏ với Alpha Books”.

Nên dũng cảm làm những gì các bạn có thể làm, nếu đó là điều tốt và có ý nghĩa. Đừng bận tâm tới những việc vớ vẩn khác…

Vốn luôn quan tâm tới tính “hiệu quả” của mỗi hành động, việc làm, anh quyết định chọn mảng sách quản trị kinh doanh và giáo dục, tư duy làm dòng sản phẩm chính, dù loại sách này khá kén khách. Lý giải về điều này, anh tâm sự: “Khi mở cửa, phát triển kinh tế thị trường, muốn xây dựng một đất nước có tri thức, một nền kinh tế giàu mạnh, chúng ta cần phải có những doanh nghiệp mạnh, những công ty lớn. Những doanh nhân giàu và cần cộng đồng doanh nhân có trí tuệ, có kiến thức, điều hành và quản trị bài bản. Rồi chúng ta cũng cần các thế hệ công dân có trách nhiệm, những thế hệ nhân viên có trình độ, có kỹ năng, có kiến thức, và xa hơn cần những thế hệ trẻ thông minh, sáng tạo… Vậy làm thế nào có thể làm được điều đó nếu không có đào tạo, không có giáo dục mà xuất bản và sách là các sản phẩm tất yếu và tôi tin là có một nhu cầu lớn đối với dòng sách này”.

“N NGHỀ trong 1”

Không dừng lại ở việc làm sách, Nguyễn Cảnh Bình còn rất đa tài. Anh tích cực tham gia nhiều hoạt động xã hội khác như tham gia các hoạt động văn hóa, dịch thuật, viết sách báo, giảng dạy, diễn thuyết tại các trường đại học, cố vấn chương trình truyền hình “Làm giàu không khó”… Anh cho biết: “Việc diễn thuyết, nói chuyện, giảng bài của tôi cũng thuận lợi hơn vì thông qua sách, tôi có điều kiện thu nhận được kiến thức. Tôi cũng tìm kiếm những câu chuyện, những bài học mà tôi học được, đọc được từ sách và từ cuộc sống, từ việc điều hành kinh doanh”. Với anh, việc có cơ duyên được gặp, trò chuyện, tiếp xúc với những người nổi tiếng hiện nay, trong chính trị, kinh doanh và cả nghệ thuật thực sự là những trải nghiệm thú vị và sự may mắn lớn.

“Nên dũng cảm làm những gì các bạn có thể làm, nếu đó là điều tốt và có ý nghĩa. Đừng bận tâm tới những việc vớ vẩn khác…” là câu nói quen thuộc của Nguyễn Cảnh Bình khi được bạn trẻ nào đó rụt rè hỏi ý kiến về một quyết định khó khăn phía trước. Anh cũng không che giấu việc học hành với học lực trung bình, thậm chí tự nhận là học sinh cá biệt hồi cấp 3, hoặc việc suýt thi trượt đại học. Bởi với anh, việc anh cần gì, và làm cách nào để đạt được điều mình mong muốn, điều mình thấy có ý nghĩa mới là điều quan trọng nhất. Chính vì vậy, anh từng thẳng thắn tâm sự: “Tôi thấy may mắn vì không phí thời gian vào những việc không cần thiết. Tôi vẫn học, vẫn đọc sách, vẫn tìm kiếm tri thức, cơ hội và rèn luyện kỹ năng cho mình… Nhưng tôi chỉ học những gì tôi nghĩ rằng cần thiết với tôi trong cuộc đời”. 

Nguyễn Cảnh Bình thực sự đại diện cho những cái mới, cái trẻ trung, táo bạo, dám làm và sẵn sàng đổi mới vì một thế hệ trẻ Việt Nam.


 (Sưu tầm)
 

“Hot boy” 9x thành công nhờ quyết nhanh, làm ngay

Quyết đoán, tự tin và dám đối diện với thất bại, luôn trau dồi học hỏi mọi lúc mọi nơi… là những hành trang giúp chàng trai 9x Đỗ Tuấn Hải thành công trên con đường kinh doanh của mình.

Kinh doanh là sở thích
 
Đỗ Tuấn Hải sinh năm 1990, là cái tên khá nổi trong giới trẻ Hà Thành hiện nay khi vừa là chủ của một shop thời có trang phong cách và dịch vụ nhà kho ký gửi, vừa là một MC, người mẫu ảnh năng động. 
Tuấn Hải có "máu" kinh doanh từ bé.
Ngay từ bé Hải đã có máu kinh doanh. Hồi lớp 6, nhà Hải đối diện với trường mầm non, cậu đã nghĩ ngay đến việc mình phải kinh doanh một thứ gì đó. Hải vay bà 50 nghìn đồng làm vốn để bán bim bim, bỏng ngô, mì tôm.  Sau vài ngày, Hải không chỉ hoàn đủ vốn trả bà mà còn dư được một khoản kha khá cho những phi vụ kinh doanh khác.
 
Năm học lớp 8, Hải đã nhập sô-cô-la, hoa về bán nhân ngày Lễ tình nhân, mùng 8/3. Một lần ra Hà Nội chơi, thấy rất ấn tượng với món hoa quả dầm, vừa ngon, rẻ lại dễ làm, Hải cũng mày mò mang về Sơn La làm và bán rất có lãi. Kinh doanh đã trở thành sở thích, niềm đam mê của Hải từ lúc nào.
 
Trong thời gian theo học Khoa Tài chính Ngân hàng, Đại học Đại Nam, Hải tiếp tục theo đuổi sở thích kinh doanh của mình. Hải đã mạnh dạn vay mẹ 100 triệu để mở cửa hàng thời trang. 
 
Sau 6 tháng, Hải hoàn đủ vốn cho mẹ và bắt đầu tích lãi. Hải thích xây dựng chuỗi cửa hàng thời trang và cà phê mang phong cách độc đáo, trẻ trung cho giới trẻ. Hiện cửa hàng thời trang nam RÊU do Hải sở hữu được rất nhiều bạn trẻ yêu thích với số fan theo dõi lên tới gần 50 nghìn. Công việc kinh doanh có lúc thuận lợi, cũng có lúc gặp khó khăn nhưng Hải quan niệm rằng: Nếu được làm công việc mình yêu thích thì có khó khăn đến mấy cũng vượt qua được. 
 
Thất bại là động lực để tìm ra con đường mới cho mình
 
Bên cạnh việc kinh doanh cửa hàng thời trang, Hải còn là 1 trong hai người đầu tiên nhanh nhạy nắm bắt và mở mô hình kinh doanh “nhà kho ký gửi” độc đáo, mới lạ tại Việt Nam.
 
Nhà kho ký gửi là nơi trung gian nhận mọi thứ đồ như quần áo, giày dép, sách cho đến đồ bếp, đồ điện tử… đã qua sử dụng. Người ký gửi sẽ tự định đoạt giá sản phẩm. Nhà kho có nhiệm vụ đem trưng bày và rao bán lại để ăn chia lợi nhuận. Món đồ bán được càng sớm, người ký gửi sẽ nhận được nhiều tiền hơn.
"Cậu chủ" Tuấn Hải làm người mẫu ảnh cho chính cửa hàng thời trang RÊU của mình.

Hải kể ngay sau khi nghe một người bạn gợi ý về nhà kho ký gửi, Hải đã thốt lên “sao hay thế” (mô hình đã phổ biến trên thế giới). Hải thấy mô hình này rất độc đáo và chưa ai làm cả. Hải quyết định tiên phong và cùng hai cộng sự nữa bỏ vốn triển khai ý tưởng. Tháng 6/2013, sau 3 tháng mày mò nghiên cứu, Hải đã cho ra đời nhà kho ký gửi đầu tiên rộng 300m2 tại khu Zone 9, đường Lê Thánh Tông, Hà Nội. 
 
Nhà kho của Hải ngày nào cũng đông khách tới mua hàng và ký gửi. Có thời điểm nhà kho quá tải, không còn chỗ để bày hàng. Vào cuối tuần, nhà kho thường diễn ra các sự kiện, phiên chợ tấp nập. Sau 7 tháng mở, nhà kho mang lại cho riêng Hải mức thu nhập khoảng 50-100 triệu/tháng.
Bên cạnh việc kinh doanh cửa hàng thời trang, Hải còn là 1 trong hai người đầu tiên nhanh nhạy nắm bắt và mở mô hình kinh doanh “nhà kho ký gửi” độc đáo, mới lạ tại Việt Nam.
 
Tuy nhiên, cũng chính trong thời điểm công việc kinh doanh đang rất thuận lợi, Hải đã gặp phải một cú sốc lớn. Đó là khi khu nhà kho Hải đang thuê bị giải tỏa, cùng lúc một cửa hàng thời trang kinh doanh thua lỗ phải đóng cửa. 
 
Vốn là người luôn suy nghĩ tích cực, Hải dặn lòng mình: “Mỗi chuyện đều có cách giải quyết hợp lý. Quan trọng là phải mạnh mẽ và luôn tự tin vào bản thân”. Hải cùng cộng sự tìm thuê địa điểm khác tại phố Trương Hán Siêu. Sau một thời gian ngắn, với cách làm việc chuyên nghiệp và sự tín nhiệm của nhiều khách quen trước đó, nhà kho đã hoạt động ổn định trở lại. Hải cho rằng thất bại không đáng sợ mà là động lực để tìm ra con đường đi mới cho mình.
 
Bí quyết thành công: Quyết nhanh, làm ngay
 
Tự nhận mình là một người rất quyết đoán, Hải chia sẻ: Khi có ý tưởng khả thi, Hải tập trung triển khai và làm hết mình. Minh chứng về sự “quyết nhanh, làm ngay” này là thời gian mở cửa hàng thời trang của Hải. Khi có ý tưởng cho đến khi hoàn thành chỉ mất một tháng từ tìm địa điểm, nguồn hàng, thiết kế của hàng, xây dựng fanpage… “Dù làm dự án lớn hay nhỏ, bạn phải quyết đoán, để tâm và hết mình với nó. Đừng chần chừ, chần chừ thì không thể thành công được”, Hải nói.
 
Bí quyết thành công của Hải là quyết nhanh làm ngay.
Nhiều bạn trẻ thường bị “tiếng nói nhỏ” trong đầu điều khiển và trì hoãn: “Tôi muốn làm nhưng tôi không có vốn”, “tôi sợ thua lỗ”, “tôi không biết phải đương đầu với khó khăn như thế nào”… Hải cho rằng sự cố gắng không tỉ lệ thuận với thành công của bạn. Quan trọng là bạn phải quyết đoán, tự tin, biết mình là ai, đang đứng ở đâu và thật sự muốn gì.
 
Cửa hàng thời trang của Hải luôn đông khách bởi Hải luôn cố gắng mang đến cho khách hàng sự hài lòng về cả chất lượng lẫn thái độ phục vụ chuyên nghiệp. Hải không chỉ là “cậu chủ nhỏ” mà còn đóng luôn vai trò người mẫu ảnh cho cửa hàng nữa. 
 
Một bí mật kinh doanh thành công của Hải là tìm những cộng sự thông minh, năng động. “Muốn người khác đối xử với mình thế nào thì mình hãy đối xử với họ như vậy”, đó là bí quyết để mỗi nhân viên luôn gần gũi với Hải như anh em bạn bè.
 
Ngoài việc quản lý kho ký gửi và cửa hàng thời trang, Hải còn làm người mẫu ảnh, MC cho nhiều sự kiện lớn, tham gia truyền thông cho một số cửa hàng. Cũng nhờ công việc MC mà chàng trai 9x Tuấn Hải có cơ hội được gặp gỡ rất nhiều cộng sự chung chí hướng trong công việc kinh doanh.
Ngoài công việc kinh doanh, Hải còn làm MC và người mẫu ảnh.
 
Hải chia sẻ rằng cả trong kinh doanh và cuộc sống, cậu chưa bao giờ đặt tiền là mục tiêu đầu tiên. Với cậu, người ta chỉ thực sự giàu có khi được làm công việc mình đam mê, yêu thích, có một gia đình hạnh phúc và cân bằng được cuộc sống. 
 
Nói về dự định sắp tới, Hải mong muốn phát triển một chuỗi cửa hàng thời trang và café dành cho giới trẻ bằng chính số vốn mình tích lũy được. Song song đó, Hải cũng tiếp tục theo đuổi đam mê làm MC của mình.
 Nguồn:Học Làm Giàu
 



 

Liên Hệ

Email : nguyensongluan08@gmail.com

Nhóm Phát Triển Blogger